AUX 203/??
1969 Theo dõi 0
VGA 121/???
8373 Theo dõi 0
TXT 12/12
523 Theo dõi 0
TXT 82/82
422 Theo dõi 0
TXT 76/76
1054 Theo dõi 0
TXT 228/228
740 Theo dõi 0
TXT 379/??
350 Theo dõi 0
TXT 112/112
337 Theo dõi 0
TXT 57/57
1077 Theo dõi 0
TXT 73/73
589 Theo dõi 0
Thanh Mai Kana Momonogi Karen Yuzuriha Đình Duy Hà Thu giải trí tổng hợp vlxx Yui Hatano Viết Linh Yu Shinoda xem gì Cô Úc Anh Sa vtvgo tv Bảo Linh truyenngontinh phim79 Min Do-yoon Ai Sayama Minami Aizawa giải trí radiotruyen Nguyễn Thành nghe gì Đình Soạn vl79 Đình Soạn Quàng A Tũn Mayuki Ito Nguyễn Huy Đang cập nhật Đình Huy Miu Shiromine Hồng Nhung Suzu Honjo Nguyễn Hoa Momo Sakura Tâm An Tuấn Anh Yua Mikami Thu Huệ Tú Quỳnh link tối cổ iptv m3u8 Kim Thanh truyen79.xyz
phim79.com

Ta Đây Trời Sinh Tính Ngông Cuồng
AUX 203/??
1969 Theo dõi 0
Tàn Tinh Tái Thế
VGA 121/???
8373 Theo dõi 0
Ảnh Đen Trắng
TXT 12/12
523 Theo dõi 0
CùNg Vai ÁC TróI Chặt Sau, Ta Sủy Trứng
TXT 82/82
422 Theo dõi 0Cậu Ấy Và Tôi: Chương 1
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân
Vào một ngày thu khi đang dọn dẹp lại nhà cửa và đồ đạc tôi đã tìm thấy một bức ảnh từ nhiều năm về trước. Bước ảnh đó tôi đứng cạnh cậu cười một cách vui vẻ đến vậy.
Liệu rằng thời điểm đó tôi và cậu có cùng suy nghĩ hay không?
Tháng 6, chúng tôi bắt đầu kì thi đầu vào cấp 3. Tôi miệng thì nói không căng thẳng nhưng lúc nào cũng lẩm bẩm câu “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật”. Mẹ tôi bảo nếu thành tâm khấn “Nam Mô A Di Đà Phật” thì chuyện khó khăn nhất cũng có thể vượt qua. Tôi khấn đến lần thứ 149 thì bị gọi vào phòng thi. Đề toán với tôi không khó cũng không dễ, ngày thi đầu tiên cũng coi như suôn sẻ. Ngày thứ 2 thi ngữ văn, mẹ tôi chuẩn bị 1 đĩa đậu phụ lớn, bắt tôi ăn đến xém chút nữa là cho ra bằng sạch. Sau đó, ngữ văn tôi làm theo cảm tính. Ngày cuối cùng, những câu hỏi tiếng Anh không làm khó được tôi. Bố tôi bảo cứ đà này cũng có thể được chọn vào lớp tốt tốt một chút.
10 ngày sau, kết quả thi dán đầy trường. Tôi nhìn bảng điểm mà không ngậm được miệng lại. 41 điểm. Nếu không phải tôi “chó ngáp phải ruồi” thì có lẽ giám thị khi chấm bài đã hoa mắt mất rồi. Nếu cả hai đều không phải thì đích thị khi lên danh sách chắc hẳn đã đánh nhầm tên tôi với tên bạn khác. Điều đáng nói hơn nữa là tôi so với bạn cao điểm nhất trong đợt thi này, chỉ ít hơn 0.5 điểm. Cái vinh quang này khiến tôi có chút gì đó bất an. Bố mẹ tôi ngược lại vô cùng hãnh diện, gọi điện thông báo cho tất cả họ hàng. Sau đó, mẹ hồ hởi dẫn tôi đi mua sắm, chỉ cần tôi thích, mẹ tôi đều mua hết. Nhưng tôi cũng có giới hạn, sắm 3 bộ là đủ rồi, dù sao đi học cũng chỉ mặc đồng phục. Bố tôi thậm chí còn gần như ngay lập tức mang về cho tôi chiếc xe đạp màu hồng mà mỗi lần tôi đi qua đều ngoái mỏi cả cổ lại nhìn ấy. Bất an, lo lắng? Thôi dẹp hết! Tôi phải tận hưởng đãi ngộ nghìn năm có một của bố mẹ tôi đã.
Ngày nhập học, tôi được xếp vào lớp số 1. Cả trường cấp 2 của tôi cũng chỉ có mình tôi vào lớp 1. Lớp mới của tôi có 40 người, nam nữ bằng nhau. Tuy nhiên, các bạn nam từ đầu đến cuối đều chỉ cùng nhìn về một hướng. Đương nhiên họ không hướng về tôi, họ hướng về bạn nữ xinh đẹp hơn tôi 0.5 điểm kia kìa. Phải nói thế nào nhỉ, mức độ xinh đẹp của bạn ấy không phải là mức tôi có thể mang nhan sắc của mình ra so sánh được. Tôi thấy vài bạn nói bóng gió gì đó bạn ấy nhưng tôi thì lại chẳng bận tâm. Hội các bạn nam hâm mộ người hơn tôi 0.5 điểm kia đâu phải của riêng mình tôi.
Thầy chủ nhiệm lớp tôi khá khó tính, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, trán đầy nếp nhăn dù thầy mới 26 tuổi. Chúng tôi gọi thầy là Bão Cát. Thầy Bão Cát xếp chúng tôi ngồi xen kẽ nam nữ. Đám con trai cứ nhao nhao lên, ai cũng muốn ngồi cùng Hoa Khôi. Cuối cùng thành viên khiến bọn họ ghen tị lại là một bạn nam bé tí tẹo, nom như học sinh tiểu học. Chúng tôi gọi cậu ấy là Em Bé. Tôi ngồi phía trong bàn thứ tư, cạnh tôi là một cậu bạn đeo kính khá ít nói. Vì cả lớp chỉ có mình cậu ấy đeo kính nên chúng tôi gọi cậu ấy là Bốn Mắt. Tôi nói với Bôn Mắt: “Chào cậu, bạn cùng bàn”. Cậu ấy nhìn tôi cười: “Chào cậu!”
Ngày đầu tiên đến trường, tôi cũng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Dù sao cũng là bước chân đầu tiên trong quá trình trở thành người lớn của tôi. Tôi phải làm nó trở nên oai hùng mới được!
Tiết đầu tiên là vật lý của thầy Bão Cát. Thầy giảng bài khá hay nhưng mấy cái lí thuyết về cơ học ấy lại chẳng vào đầu tôi một chút nào. Bốn Mắt bên cạnh tôi chép lia lịa. Thầy Bão Cát nói gì cậu ấy đều chép hết vào vở. Tôi rất muốn quay sang hỏi cậu ấy thực sự không mỏi tay à nhưng nghĩ đến mối quan hệ bạn cùng bàn vài giờ giữa chúng tôi nên tôi quyết định để dành nó cho những lần sau. Cuối cùng thì 45’ đầy “cơ” và “chuyển động” cũng trôi qua. Cô bạn Lải Nhải ngồi trên tôi quay xuống nói:
-Chương 1+
10 ngày sau, kết quả thi dán đầy trường. Tôi nhìn bảng điểm mà không ngậm được miệng lại. 41 điểm. Nếu không phải tôi “chó ngáp phải ruồi” thì có lẽ giám thị khi chấm bài đã hoa mắt mất rồi. Nếu cả hai đều không phải thì đích thị khi lên danh sách chắc hẳn đã đánh nhầm tên tôi với tên bạn khác. Điều đáng nói hơn nữa là tôi so với bạn cao điểm nhất trong đợt thi này, chỉ ít hơn 0.5 điểm. Cái vinh quang này khiến tôi có chút gì đó bất an. Bố mẹ tôi ngược lại vô cùng hãnh diện, gọi điện thông báo cho tất cả họ hàng. Sau đó, mẹ hồ hởi dẫn tôi đi mua sắm, chỉ cần tôi thích, mẹ tôi đều mua hết. Nhưng tôi cũng có giới hạn, sắm 3 bộ là đủ rồi, dù sao đi học cũng chỉ mặc đồng phục. Bố tôi thậm chí còn gần như ngay lập tức mang về cho tôi chiếc xe đạp màu hồng mà mỗi lần tôi đi qua đều ngoái mỏi cả cổ lại nhìn ấy. Bất an, lo lắng? Thôi dẹp hết! Tôi phải tận hưởng đãi ngộ nghìn năm có một của bố mẹ tôi đã.
Ngày nhập học, tôi được xếp vào lớp số 1. Cả trường cấp 2 của tôi cũng chỉ có mình tôi vào lớp 1. Lớp mới của tôi có 40 người, nam nữ bằng nhau. Tuy nhiên, các bạn nam từ đầu đến cuối đều chỉ cùng nhìn về một hướng. Đương nhiên họ không hướng về tôi, họ hướng về bạn nữ xinh đẹp hơn tôi 0.5 điểm kia kìa. Phải nói thế nào nhỉ, mức độ xinh đẹp của bạn ấy không phải là mức tôi có thể mang nhan sắc của mình ra so sánh được. Tôi thấy vài bạn nói bóng gió gì đó bạn ấy nhưng tôi thì lại chẳng bận tâm. Hội các bạn nam hâm mộ người hơn tôi 0.5 điểm kia đâu phải của riêng mình tôi.
Thầy chủ nhiệm lớp tôi khá khó tính, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, trán đầy nếp nhăn dù thầy mới 26 tuổi. Chúng tôi gọi thầy là Bão Cát. Thầy Bão Cát xếp chúng tôi ngồi xen kẽ nam nữ. Đám con trai cứ nhao nhao lên, ai cũng muốn ngồi cùng Hoa Khôi. Cuối cùng thành viên khiến bọn họ ghen tị lại là một bạn nam bé tí tẹo, nom như học sinh tiểu học. Chúng tôi gọi cậu ấy là Em Bé. Tôi ngồi phía trong bàn thứ tư, cạnh tôi là một cậu bạn đeo kính khá ít nói. Vì cả lớp chỉ có mình cậu ấy đeo kính nên chúng tôi gọi cậu ấy là Bốn Mắt. Tôi nói với Bôn Mắt: “Chào cậu, bạn cùng bàn”. Cậu ấy nhìn tôi cười: “Chào cậu!”
Ngày đầu tiên đến trường, tôi cũng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Dù sao cũng là bước chân đầu tiên trong quá trình trở thành người lớn của tôi. Tôi phải làm nó trở nên oai hùng mới được!
Tiết đầu tiên là vật lý của thầy Bão Cát. Thầy giảng bài khá hay nhưng mấy cái lí thuyết về cơ học ấy lại chẳng vào đầu tôi một chút nào. Bốn Mắt bên cạnh tôi chép lia lịa. Thầy Bão Cát nói gì cậu ấy đều chép hết vào vở. Tôi rất muốn quay sang hỏi cậu ấy thực sự không mỏi tay à nhưng nghĩ đến mối quan hệ bạn cùng bàn vài giờ giữa chúng tôi nên tôi quyết định để dành nó cho những lần sau. Cuối cùng thì 45’ đầy “cơ” và “chuyển động” cũng trôi qua. Cô bạn Lải Nhải ngồi trên tôi quay xuống nói: