Có Bầu Thì Không Thể Ly Hôn Sao?

Có Bầu Thì Không Thể Ly Hôn Sao?: Chương 1

Tác giả: Chưng Khí Đào

Editor: Lạc Y Y (Luo Yi Yi)

Thể loại: Đam mỹ, niên hạ, 1v1, ngốc nghếch, cẩu huyết, ngọt sủng văn, sinh tử, trùng sinh.

Giới thiệu:

Sau khi Giải Xuân Triều bị bắt cóc, người anh hết lòng tin tưởng chờ đợi không thể đến cứu anh, để mặc anh cô đơn chết trong đợi chờ, cả đứa bé trong bụng cũng mất đi.

Anh tỉnh lại vào đêm giao thừa một năm trước, phát hiện mình đã trùng sinh rồi.

Chuyện cũ trước đây tựa như một giấc mộng, anh không còn là người mù quáng kia nữa.

Giải Xuân Triều: Thiếu gia Phương gia là cậu ấm độc đinh phải không? Cao không với tới, ly hôn.

Phương Minh Chấp: Tôi, tài sắc vẹn toàn, không thu hút người thích sao?

Giải Xuân Triều: Không thích, ly hôn.

Phương Minh Chấp: Vợ ơi! Anh à! Tổ tông của em ơi! Em thông suốt rồi, đừng bỏ em mà.

Giải Xuân Triều: Không dám, ly hôn.

Phương Minh Chấp: Anh có con của em rồi, em phải chịu trách nhiệm.

Giải Xuân Triều: Không phải của em đâu, đừng nói bừa.

Phương Minh Chấp: Của em! Chính là của em!

Trước đầu gỗ, sau hộ thê, giấm tinh công × Người chơi hệ bung lụa, bệnh tật ốm yếu thụ, niên hạ, 1v1 ngốc nghếch, cẩu huyết, ngọt sủng văn, có hiểu lầm sẽ luôn được giải quyết, sinh tử, là ngọt văn nhưng là không phải ngọt nhất thời, sẽ trải qua quá trình trưởng thành từ từ.

Tag: Sinh con niên hạ trùng sinh ngọt văn

Nhân vật chính: Giải Xuân Triều, Phương Minh Chấp

Nhân vật phụ: Chúng ta hãy chờ xem đi, rất ngọt!




Editor: Lạc Y Y

Đêm giao thừa, thành phố Bảo Kinh sớm đã ban hành lệnh cấm đốpháo trong nội thành, thế nhưng vùng ngoại ô lại không ngừng có những ngôi sao đầy màu sắc bay lượn trên bầu trời, đã làm lu mờ đi ngọn đèn của Phương Gia ở nơi xa.

"Xiu...bùm!" Cách đó không xa, một đoá pháo hoa kim sắc lớn phóng lên giữa bầu trời đêm được bao phủ bởi màu xanh đậm, đã đánh thức Giải Xuân Triều đang ngủ say.

"Đừng, đừng mà!" Anh dường như vẫn chưa thể thoákhỏi cơn ác mộng, không ngừng nghẹn ngào hướng về phía sau vùng vẫy.

Pháo hoa đầy màu sắc tiếp tục bay lên trên bầu trời đêm, phản chiếu ánh sáng và bóng tối trong căn phòng trống trải.

Giải Xuân Triều đang không ngừng từ trong ánh sáng biến đổi mà dần dần hồi thần lại. Anh đã nhìn rõ cái giường lớn điêu khắc hoa văn mang phong cách châu Âu mềm mại bên cạnh, chiếc màn lụa màu trắng rủ xuống, đôi mắvẫn còn ẩm ướcủa anh bỗng chốc mở to.

Đây là biệthự của Phương Gia ở ngoại ô Bảo Kinh, nhưng mà đây...làm sao có thể?

Anh vội sờ lên bụng dưới, bình thường, có thể mơ hồ cảm thấy được cơ bụng, không có mộchúdấu vếcủa sinh mệnh bé nhỏ kia.

Anh không tin mà cởi bỏ lớp đồ ngủ ra, rấmịn, trong đêm tối dịu êm hiện lên đặc biệtrắng, không có những vếrạn nhàn nhạkhi anh mang bầu.

Giải Xuân Triều đờ người ngồi trên giường một lúc. Trên tủ đầu giường chợloé lên ánh sáng mờ nhạt, anh tựa người với lấy cái điện thoại.

Trên màn hình có mộtin nhắn: Xuân Triều, năm mới vui vẻ, chúc em mộnăm bình an, muốn gì được nấy_Anh trai

Giải Xuân Triều nhớ rõ đoạn tin nhắn này, bởi vì đến lúc chếanh cũng không thể thực hiện được tám chữ trong lời chúc phúc này.

Anh nhìn thời gian nhận được tin nhắn, một cơn ớn lạnh từ sống lưng truyền đến: ngày 15 tháng 2 năm 2018.

Giải Xuân Triều nắm chặđiện thoại, dòng nước mắthuận theo sống mũi chảy xuống bộ đồ ngủ, làm thấm vệnước nhàn nhạt.

Hóa ra mình đã trùng sinh rồi.

Hóa ra mình đã quỳ đợi trong màn đêm lâu như vậy, mọi lời cầu nguyện thần linh đều không nghe thấy.

Hóa ra đến cuối cùng Phương Minh Chấp cũng không đến cứu mình, cũng không cứu con của hắn.

Đời trước, Giải Xuân Triều hếlòng tin tưởng và ỷ lại vào Phương Minh Chấp. Ở hắn anh đánh mấđi cả mạng sống của mình và đứa con trong bụng, mọi thứ đều thậngu xuẩn lại nực cười.

Giải Xuân Triều chống người ngồi dậy, bậđèn trong phòng ngủ lên, ánh đèn vàng ấm áp lập tức tràn ngập căn phòng rộng lớn, mặc dù vẫn còn cảm giác trống trải và cô đơn, nhưng cảm giác không chân thực sau khi sống lại đã dần được xua tan.

Anh nhìn khung ảnh bằng gỗ lim trên cái tủ đầu giường, bên trong là bản thân anh và mộthanh niên cực kì đẹp trai.

Trong ảnh, Giải Xuân Triều mặc áo hoodie màu xám nhạt, thẹn thùng mà nhìn máy ảnh mỉm cười. Phương Minh Chấp cao hơn anh nửa cái đầu, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạbên ngoài phủ thêm lớp áo sweater màu vàng, mái tóc hơi rối, mang theo vẻ mặcó chúthiếu kiên nhẫn.

Trước đây, Giải Xuân Triều nghĩ rằng Phương Minh Chấp chỉ không thích chụp ảnh, nhưng bây giờ anh có thể giải thích sự chán ghévới người bên cạnh và sự bấlực đối với mối quan hệ này thông qua némặt đẹp đẽ của hắn.

Anh từng bao biện cho sự ghẻ lạnh của Phương Minh Chấp, nhưng bây giờ nghĩ lại cũng thấy nực cười.

Phương Minh Chấp là ai? Con trai độc nhấcủa Phương Kiến Nghiệp giàu nhấBảo Kinh, người thừa kế duy nhấcủa tập đoàn Phương Viên. Chẳng qua tính cách của cậu ta thật sự rấquái gở, nếu không thì với xuấthân như vậy, tình sử của hắn chắc cũng phong phú đến nổi có thể xuấbản thành sách luôn rồi, chứ không phải nghe theo sự sắp xếp trong nhà, kết hôn với mộGiải Xuân Triều có xuấthân bình thường.

Năm đó, Phương Minh Chấp xuấhiện trong quán sách* do Giải Xuân Triều mở, hắn nho nhã lễ độ mời anh đi ăn tối, Giải Xuân Triều còn cho rằng đó là mộtrò đùa khiếm nhã nên bảo các cô gái chen chúc trong quán sách nhanh chóng giải tán.

Sau này, người lớn hai bên gia đình mang họ đến buổi gặp mặchính thức, Giải Xuân Triều mới biết được Phương Minh Chấp chính là đứa cháu nội thần bí và ưu tú của ông nội Phương.

Ông nội của Giải Xuân Triều là lão thủ trưởng của ông nội Phương, lúc còn nhỏ Giải Xuân Triều đã biếông nội Phương rồi. Năm anh hơn 4 tuổi, mẹ của Phương Minh Chấp vừa mang thai hắn, hai nhà liền định ra mối hôn sự này.

Chỉ là Phương Minh Chấp còn rấnhỏ đã ra nước ngoài, Giải Xuân Triều chỉ nghe qua chứ chưa từng chính thức gặp mặvị hôn phu này.

Nhưng điều này không gây trở ngại Giải Xuân Triều yêu Phương Minh Chấp.

Tiếc là Phương Minh Chấp nổi tiếng là một người nghiện công việc. Sau khi kết hôn nữa năm, mỗi tháng Giải Xuân Triều nhiều nhấcũng chỉ có thể gặp mặhắn vài lần.

Lúc đó anh luôn thay hắn viện cớ. Phương Minh Chấp là em, Phương Minh Chấp công việc bận rộn, Phương Minh chấp chỉ quên đi mà thôi.

Không sao

Đứa con đó cũng là kết quả sau một lần say rượu, Giải Xuân Triều cho rằng đó là cơ hội giúp anh cứu vãn cuộc hôn nhân như có như không này.

Ai ngờ đó chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng, không phải là cuộc sống mới, mà là cái chết.

Giải Xuân Triều lậúp cái khung ảnh chói mắđó xuống, bước vào phòng thay quần dài áo lông đi ra ngoài, chọn mấy bộ quần áo bình thường hay mặc, nhévào một cái túi, quay lại phòng ngủ lấy điện thoại di động và bộ sạc, sau đó vặn tay nắm cửa đi vào hành lang.

"Cậu chủ, đã muộn như vậy rồi, cậu định ra ngoài sao?" Nữ giúp việc canh cửa đang ngủ gà ngủ gật, thấy anh ra ngoài, mắlim dim hỏi.

"Tôi trở lại thành phố" Giải Xuân Triều bỏ lại một câu, chạy xuống cầu thang xoắn ốc.

Anh đẩy cánh cửa gỗ rắn chắc nặng nề ra, gió đông lạnh giá thổi vào mặt, thổi tan một tia do dự cuối cùng trong mắt anh.

Nếu tôi đã có thêm một lần để sống, thì tuyệt đối không thể ngậm đắng nuốcay như đời trước được, mặc cho người ta khinh miệt. Tôi muốn sống cho thậtốt, bình yên, làm điều mình muốn.

Giải Xuân Triều quay lại, liếc nhìn tòa nhà sáng rực phía sau, cằm hơi nhếch lên, đôi mắlấp lánh như tia lửa: "Chỉ đến đây thôi, cậu Phương."

Giải Xuân Triều lái chiếc Nissan Bluebird cũ của mình, thay vì trở về nhà, anh lái xe đến quán sách trong trung tâm thành phố.

Quán sách đã ngừng kinh doanh được nửa năm, lúc ấy Giải Xuân Triều không nghe lời khuyên của người lớn nhà họ Phương, mà trực tiếp cho thuê lại, vì nghĩ rằng một ngày nào đó có thể có cơ hội mở cửa trở lại. Đời trước, anh sống mù quáng mà đánh mấchính mình, quán sách vẫn ở đây tự sinh tự diệt.

Giải Xuân Triều đẩy cánh cửa cuốn đầy bụi, một tay che miệng một tay xua bụi bay đi.

Mặc dù đã lâu rồi không đến đây, nhưng Giải Xuân Triều vẫn quen thuộc với căn phòng nhỏ này như chính cơ thể của mình. Anh lần mò trong bóng tối bước đến bên cạnh chiếc ghế sô pha vẫn còn phủ vải chống bụi. Suy nghĩ nặng nề của anh từ lúc tỉnh dậy đến giờ phúnày mới có thể giải tỏa ra ngoài, Giải Xuân Triều cảm thấy mệt mỏi trước nay chưa từng có, nhưng sự mệt mỏi mang lại sự nhẹ nhõm khi lấy lại cuộc sống mới.

Anh chìm vào giấc ngủ sâu.

Lần này, không có nằm mơ.

Sáng sớm hôm sau, Giải Xuân Triều bị cảm giác thiêu đốtrong bụng đánh thức, ấn vào cái bụng đang phản nghịch của mình, từ từ chống người rời khỏi sô pha, dụi mắthấy sắc trời bên ngoài đã sáng rồi.

Vốn dĩ anh muốn nằm nghỉ một lúc cho hếđau bụng, nhưng trong bụng lại như có con thỏ, nhào lộn không yên.

Năm mới đã đói bụng rồi, anh phải ăn cái gì đó.

Giải Xuân Triều đứng dậy pha cho mình mộcốc nước nóng, uống xong anh lấy lại tinh thần bước vào buổi sáng đầu tiên của năm mới.

Mùa đông miền Bắc khô ráo mà lạnh lẽo, cái nắng se lạnh chiếu vào mặnhưng mang lại sức sống cho con người.

Trước khi kết hôn, Giải Xuân Triều sống với bố mẹ và anh trai, cách quán sách chưa tới hai con phố.

Sau khi sống lại, mặc dù Giải Xuân Triều đã quyếtâm ly hôn với Phương Minh Chấp, nhưng anh không muốn về gặp hai vị lớn tuổi ở nhà.

Anh không biếgiải thích thế nào cho họ hiểu vì sao mình lại độngộly hôn.

Anh còn nhớ khi anh mới kết hôn, nhà họ Phương nhấquyếmuốn tổ chức thậlớn, đám cưới diễn ra rầm rộ nên ai cũng biết, mối quan hệ này thậm chí còn có fans, ngày ngày lướcẩu lương trên mạng xã hội.

Có người chúc phúc thì có người nói xấu, nói Giải Xuân Triều lần này được gả vào hào môn, nói anh trèo cao, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ bị ngả từ trên cao xuống.

Khi đó, Giải Xuân Triều vẫn đang đắm chìm trong niềm vui mới cưới, cảm thấy Phương Minh Chấp là một đứa em tốt, nho nhã lễ độ, tài mạo song toàn.

Đến cuối cùng, sự thậđã giáng một đòn mạnh mẽ vào Giải Xuân Triều, khiến anh không chỉ mấmạng mà còn hại đến đứa trẻ vô tội trong bụng.

Nhưng những chuyện này Giải Xuân Triều sống lại biết, cha mẹ anh không biết, vô duyên vô cớ họ sẽ nghĩ rằng hai người chỉ là xảy ra mâu thuẫn, qua hai ngày sẽ ổn thôi.

Mặc dù Giải Xuân Triều vẫn không biếphải đối mặvới cha mẹ mình như thế nào, nhưng người bị ủy khuấthường vô thức tiến lại gần nơi ấm áp nhất. Khi Giải Xuân Triều từ trong hồi ức trở về, phát hiện mình đã đến được cánh cửa của mộtiểu khu quen thuộc rồi.

Những quán thường mở cửa từ sớm hôm nay đều nghỉ lễ, trước cửa có dán giấy đỏ thông báo đóng cửa. Giải Xuân Triều đứng trên bậc thềm trải đầy hoa giấy đỏ, đè lên cái bụng đang đau, tự hỏi mình có nên quay về quán sách bây giờ không.

"Dô, đây là cậu hai của nhà họ Giải đây mà?" Mộgiọng nói chói tai vang lên, Giải Xuân Triều bấđắc dĩ quay đầu lại.

Người đang nói chuyện là người hàng xóm trên lầu, Thím Lý. Bà luôn không thuận mắt với hôn nhân đồng giới, kể từ khi Giải Xuân Triều và Phương Minh Chấp kết hôn, bà vẫn luôn chỉ chỉ trỏ trỏ.

"Aiz, Thím Lý năm mới vui vẻ." Giải Xuân Triều bấđộng thanh sắc mà ấn lên bụng.

"Xuân Triều, mới mùng một, cậu ở trước cửa nơi này là làm môn thần gì vậy? Hôm nay không phải nên theo chồng về nhà sao? Sao lại không báo trước mà trở về rồi?" Trên gương mặThím Lý lộ ra biểu cảm hóng hớt, như thể nghĩ rằng Giải Xuân Triều bị nhà họ Phương đuổi về.

Giải Xuân Triều không muốn lắm lời với bà ấy, nhìn cái giỏ bà đang cầm trên tay, đánh trống lảng với bà: "Thím à, Thím lại đi mua cái gì vậy? Đồ tếkhông phải đã chuẩn bị xong rồi sao?"

Thím Lý xua tay: "Tôi đi chợ mua hai miếng đậu hũ, thanh niên trẻ tuổi các cậu cái gì cũng thích mua đóng gói, những loại này không tươi ngon làm sao ăn được? Ài, nói chứ, thiếu gia Phương gia đâu? Không đưa cậu về à?"

Giải Xuân Triều thấy bà lưỡng lự, vẻ mặtức khắc trở nên lạnh lùng, nhớ tới khi mẹ anh gọi điện cho anh trước khi xảy ra chuyện ở đời trước, bà có nhắc đến việc con trai của Thím Lý chán cơm thèm phở nên hôn nhân xảy ra vấn đề, còn bị thông gia bắngay tại trận, vậy mà Thím Lý biết được còn che giấu cho con trai mình. Cuối cùng sự việc cũng bại lộ, bố mẹ cô dâu trực tiếp đứng ra tố tụng và con trai bà bị đuổi ra khỏi nhà.

Giải Xuân Triều cười lạnh một tiếng: "Thím Lý quan tâm đến con, chi bằng quan tâm nhiều hơn đến chuyện nhà của Thím đi. Có đôi khi, người đang làm trời đang nhìn, mộchân đạp hai thuyền rấdễ bị lật.

Thím Lý luôn cảm thấy tính cách của Giải Xuân Triều mềm yếu, nên hôm nay bà đặc biệhướng cậu tìm niềm vui. Không ngờ cậu lại nói trúng mụn nhọtrong lòng mình, bà không khỏi thay đổi sắc mặt: "Đứa nhỏ này, Tếnhấnói bậy bạ gì đó! Thậxui xẻo." Nói xong, bà xách giỏ rau đi trong cơn tức giận.

Ngay sau khi Thím Lý rời đi, Giải Xuân Triều cảm thấy có chút không chịu nổi, mồ hôi lạnh trên lưng thấm ướchiếc áo hoodie anh đang mặc, lành lạnh dính vào người, làm giảm nhiệđộ cơ thể anh.

Giải Xuân Triều quỳ gối trên mặt đất, đang cố gắng điều chỉnh hô hấp thì nghe thấy phía trên đầu có người ngập ngừng hỏi: "Xuân Triều?"

Đôi mắGiải Xuân Triều ươn ướkhi nghe thấy giọng nói này, anh ngước khuôn mặtái nhợvì lạnh lên, đôi mắto hơi rũ xuống đầy ủy khuất, anh nhìn người đàn ông đang nhòe nước mắt trong ánh ban mai thấp giọng nói: "Anh ơi"

Giải Vân Đào vươn tay đỡ anh lên khỏi mặt đất, nhìn thấy tay phải đang đè lên bụng anh, liềm ôm anh vào lòng, cặp lông mày xinh đẹp cau lại: "Lại đau dạ dày à? Em làm gì ở đây? Tại sao không về nhà?"

Lần đầu tiên kể từ khi Giải Xuân Triều sống lại, anh nghe thấy có người quan tâm đến mình, tất cả ủy khuấđua nhau dân lên trong lòng anh. Anh ôm lấy eo Giải Vân Đào, tựa đầu vào vai anh trai, không muốn động đậy.

Giải Vân Đào và Giải Xuân Triều có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, anh ấy không phải kiểu người quen thân mậvới người khác. Bây giờ bị em trai ôm độngộnhư vậy, có chút không thích ứng mà giơ lên tay, hơi khó hiểu mà hỏi: "Xuân Triều, em sao vậy?"

Giải Xuân Triều không nói ra, nhưng chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Giải Vân Đào thấy tâm trạng anh không ổn định, chỉ có thể hỏi lại: "Về nhà nha?"

Giải Xuân Triều lại lắc đầu.

Giải Vân Đào cuối cùng cũng cảm thấy Xuân Triều đang khóc, im lặng một lúc rồi từ từ đặtay lên lưng anh: "Vậy em muốn đi đâu? Vừa vặn anh lái xe tới, anh đưa em đến đó."

***

Chưa tới mười phút, Giải Xuân Triều đã trở lại quán sách.

Anh cầm mộcốc sữa nóng cuộn tròn trên ghế sô pha trên gác xếp nhỏ, chờ Giải Vân Đào nấu mì cho mình.

Mộlúc sau, Giải Vân Đào nghiêm mặt: "Nói đi, chuyện em muốn ly hôn với Phương Minh Chấp là thế nào?"

Giải Xuân Triều bĩu môi: "Là thế nào được? Chán làm con dâu hào môn rồi"

Giải Vân Đào đem sợi mì hấmạnh một cái trước mặanh: "Nói cho đàng hoàng, chán rồi sao em lại ngồi ở cửa khóc?"

Giải Xuân Triều xoa xoa cái mũi, không chịu thừa nhận: "Đó là do gió thổi đó, em là thân con trai mới 28 cái xuân xanh, ngồi ở cổng tiểu khu khóc? Anh nhìn lầm rồi đấy."

Giải Vân Đào lười để ý đến anh, thẳng nam tính tình phátác: "Lời trong miệng em nói ra không có câu nào là đứng đắn cả, anh đã nói với ba mẹ rằng sáng nay anh sẽ về nhà, nếu em không muốn đi, vậy anh sẽ tự mình trở về, để cho họ khỏi lo lắng."

Giải Xuân Triều bây giờ đã ấm dần, có sữa uống còn có mì ăn. Cũng không thể thiếu anh trai trong giây lát, anh lười biếng vẫy tay với Giải Vân Đào, "Đi đi, đi đi!"

Giải Vân Đào không yên tâm liếc anh một cái: "Có gì thì gọi điện thoại, đừng làm chuyện dại dột."

Giải Xuân Triều đáp lại mộcách cho có lệ: "Ah, gửi tin nhắn, gọi điện thoại, tìm anh hai"

Giải Vân Đào trừng mắt nhìn anh, cầm điện thoại đi xuống lầu.

Giải Xuân Triều nghe thấy tiếng chuông leng keng ở cửa, Giải Vân Đào đã ra ngoài, anh nhéo khóe mắnhức nhối, từ trên bàn trà lấy bámì nóng hỏi qua.

Người đàn ông thô lỗ Giải Vân Đào thế mà vẫn còn nhớ anh thích ăn trứng lòng đào nữa chứ.

Ăn chưa được hai đũa, chuông cửa lại vang lên, có người đi vào.

Giải Xuân Triều trong miệng vẫn còn mì, mơ hồ mà héxuống tầng dưới: "Thậxin lỗi, cửa hàng hôm nay không mở cửa."

Người đó dường như không đi ra ngoài ngay lập tức, mà từ từ đi lên dọc theo cầu thang gỗ.

Bước chân quá quen thuộc, Giải Xuân Triều đặtô mì trên tay xuống rồi nhìn chằm chằm vào cầu thang như thể đang đối mặvới kẻ thù lớn.

Giày da Italy làm thủ công gõ nhẹ lên cầu thang cũ kỹ, tạo ra một loại âm thanh lười biếng êm tai.

Chiếc áo khoác dài của Phương Minh Chấp phủ bên ngoài bộ tây trang màu xám đính hạt, cà vạcủa hắn vẫn chưa được tháo ra, như thể hắn vừa bước ra từ một quán bar thượng lưu.

Hắn lặng lẽ từng bước một đi về phía Giải Xuân Triều ở trên lầu, khuôn mặtuấn mỹ khiến hắn như một vị thần trẻ tuổi.

Hắn bước đến sô pha, nhìn bámì trên bàn trà, lại nhìn khuôn mặtrầm xuống của Giải Xuân Triều, không mang theo bấkì cảm xúc gì hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

Giải Xuân Triều cầm mì trên bàn tiếp tục ăn, sau khi nhìn thấy Phương Minh Chấp đứng im tại chỗ, cậu lạnh lùng nói: "Tìm tôi có việc gì sao?"

Mộtia nghi hoặc hiện lên trong mắPhương Minh Chấp, trước kia Giải Xuân Triều nói chuyện với hắn từng rấnhiệtình và chủ động, ínhấthì anh sẽ không nhai mì trong khi nói chuyện, hắn đáp lại mộcách cứng nhắc: "Ông nội hỏi hôm qua cơn sốcủa anh có giảm bớchưa, hôm nay có thể đến đó ăn tối không? Tôi gọi điện về nhà hỏi qua, họ nói tối hôm qua anh ra ngoài, tôi đã đáp ứng với ông nội hôm nay chúng ta cùng trở về ăn cơm. "

Giải Xuân Triều khoanh chân ngồi xuống nhìn điện thoại, ngẩng đầu nhìn Phương Minh Chấp nói: "Không khéo, tôi hôm nay sẽ không đi."

Phương Minh Chấp lần đầu tiên bị Giải Xuân Triều từ chối thẳng thừng như vậy, không nhịn được hỏi: "Anh có việc khác rồi?"

Giải Xuân Triều nhếch miệng cười, nụ cười đó thậgiống tên của anh, khiến người ta cảm thấy như có gió xuân thổi vào mặt, giọng điệu dịu dàng và thân thiết: "Minh Chấp à, chúng ta sắp ly hôn rồi."

*Quán sách:
chapter content


---

Đôi lời muốn nói:

- Chương này tôi đã coi lại phần raw cảm thấy phần dịch của tôi còn có sai xónên đã sửa đổi lại. Lúc đầu còn sơ sài nên không chú ý nhiều đến câu từ, mọi thứ tôi sẽ cố gắng hoàn thiện hơn mong đem đến cho mọi người cảm giác đọc truyện thoải mái nhất. 

- Do truyện tôi đăng và sửa đổi bên WordPress và copy paste qua đây, nên có lỗi hay thiếu ý chỗ nào mọi người có thể cmnhắc nhở hoặc góp ý với tôi nha.

- Chương này tôi đã thay đổi mộsố cách xưng hô còn những chương sau tôi sẽ đổi lại cho phù hợp. 

- Do tôi là người mới nên còn nhiều thiếu sómong mọi người giúp đỡ

(❤ ω ❤)

-Chương 1+

Lượt xem: 1052

Thể loại: Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Thời lượng: 75/75

Đình Duy vlxx radiotruyen xem gì Karen Yuzuriha Minami Aizawa Kana Momonogi vl79 Quàng A Tũn Cô Úc link tối cổ Tú Quỳnh Nguyễn Hoa Min Do-yoon iptv m3u8 Đình Soạn Yu Shinoda Bảo Linh Momo Sakura Hồng Nhung giải trí giải trí tổng hợp Kim Thanh Ai Sayama Đình Huy nghe gì Thanh Mai Anh Sa Đình Soạn Suzu Honjo truyenngontinh Miu Shiromine Nguyễn Thành Yua Mikami Mayuki Ito Yui Hatano Tâm An Nguyễn Huy Hà Thu Viết Linh Đang cập nhật Thu Huệ Tuấn Anh vtvgo tv phim79 truyen79.xyz phim79.com